Nhớ…

Cứ tưởng thời gian trôi đi, mọi cảm xúc rồi cũng cũng qua đi hết, thì ra không phải.

Chỉ là mình cứ dìm nó xuống không cho nó bột phát lên, chứ mọi thứ còn nguyên vẹn ở đây, mình vẫn có thể cầm bút, vẫn có cảm xúc và vẫn có thể viết.

Tâm hồn mơ mộng thì sẽ mãi mãi không thay đổi.

Hôm qua ngồi đọc lại mớ mình viết trong sổ bỗng thấy mình của ngày xưa sao mà ngây ngốc mơ mộng thế >_<

nhưng mình của ngày hôm qua tốt hơn ngày hôm nay. Biết vậy nhưng sống thì phải sống cho hôm nay phải không, thế nên mình sẽ gắng trở lại như lúc trước ^^

Hwaiting, QuynhKyu !

6aa041e3tw1e49wkjoy3qj212w0qctj3

Seal Of Evil

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s